Sinh học online, giải trí hài hước

Những câu chuyện cười hay nhất quả đất

Truyện cười hay nhất quả đất


Thầy giáo viết lên bảng câu: "Người đàn ông lang thang đã chết đói!". Rồi quay lại hỏi học sinh:

- Này Tí, em cho thầy biết chủ ngữ ở đâu?"

- Ơ.. Có lẽ dưới mồ ạ!!!


Phá thai truyện cười hay

Truyện cười hay nhất quả đất
Truyện cười hay nhất quả đất



Vừa nãy gọi điện thoại cho con bạn thân:

“Tớ có thai rồi, cho tớ vay 1 triệu đi phá đi”

Cô ấy đáp: “Thật ngại quá, chồng tớ đang ở nhà, tiền lương của tớ đưa hết cho anh ấy rồi.

Nghe xong tôi không nói thêm gì nữa, gác máy. Haizzz, lòng người thật khó lường.

Tôi tức giận với tay véo tai tên đang nằm cạnh tôi: “Dám lừa tôi anh không có tiền à, vợ anh vừa nói tiền lương của cô ấy ở hết chỗ anh đấy!!!”



Truyện cười hài hước: Đúng nhưng mà
Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai:
- Thú thật đi, ban nãy đứa nào đứng trên kia đổ bô thẳng xuống sông?
- Ba đứa im lặng.

Ông bố tiếp: Chúng bay hãy nhớ lại chuyện ông Washington và cây anh đào. Bấy giờ, Washington cũng trạc tuổi chúng mày trót dại chặt cây anh đào, nhưng đã thú thật với ông bố. Điều đó khiến bố ông ta rất tự hào.
- Nghe vậy, thằng bé thứ nhất liền thú nhận. Ông bố thở dài rồi cầm roi lên chuẩn bị vụt cho nó vài roi.
- Bố! Bố vừa kể chuyện Washington nhận lỗi thì được ông bố tha cơ mà!
- Đúng vậy, nhưng khi Washington chặt cây thì bố ông ta không ở trên cây.


Truyện cười hay nhất quả đất: Lòi chân giữa
Một mày râu đang hớn hở đi ngoài đường thì bất ngờ có hai cô gái xinh tươi phóng lên quay mặt sang nói: "Anh ơi, chân giữa anh thòi ra kìa".
Mày râu đỏ mặt, hốt hoảng dừng xe lại nhìn xuống dưới và phát hiện ra mình đã nhầm, hóa ra là cái chân chống xe thòi ra vì chưa được gạt lên.


Truyện cười hài hước nhất: Đừng để chồng nhìn hết

Mẹ cô dâu có một số quan điểm cổ hủ về hôn nhân, và bà truyện dạy cho con gái:
- Đừng bao giờ để chồng con nhìn thấy con hoàn toàn khỏa thân- bà khuyên- bao giờ con cũng phải mang một thứ gì đó trên người.
- Vâng thưa mẹ - cô gái vâng lời đáp.

Sau khi cưới hai tuần, cô gái cùng chồng sắp sửa lên giường thì anh chồng hỏi: “Em yêu, trong gia đình em có ai bị tâm thần không đấy?”
- Theo em biết thì không – cô gái trả lời- tại sao anh lại hỏi như vậy?
- Có đấy- anh chồng đáp- Chúng mình cưới nhau đã được hai tuần lễ vậy mà đêm nào em cũng đội cái mũ tồi tệ ấy lúc nằm trên giường.




Truyện cười hài hước nhất về vợ chồng "Mấy lần?"



Trong lúc xem triển lãm gia súc trong một chợ quê cùng chồng, bà vợ kênh kiệu hỏi một trong những người nuôi bò đực là mỗi tuần họ cho bò của họ làm cái chức năng giống đực của chúng mấy lần:
- Khoảng 4-5 lần, người chủ bò trả lời.

Quay sang nhìn chồng có vẻ khỉnh bỉ bà nói: “Anh thấy chưa, bốn hoặc năm lần chưa phải đã là nhiều nếu so với những con loại xuất sắc”

Hiểu ra là mình đã góp thêm vào cái thói dằn vặt chồng của người phụ nữ kia, người nuôi bò đực vội nói: “Tất nhiên là không bao giờ chúng tôi đưa cùng một con bò cái vào 2 lần liền”


Truyện cười hài hước vui nhất

Tin nhắn đã gửi đi khá lâu mà không thấy nàng trả lời. Tôi đành nhắn tin cho Hương, bạn cùng phòng trọ với nàng:
- Hương à, Linh đang làm gì mà anh nhắn tin mãi không thấy trả lời nhỉ?
- À, nó đang lên mạng.
- Lên mạng làm gì?
- Nó lên trang Pôn-sờ.
- Trang Pôn-sờ là trang gì?
- Anh dốt thế! Trang Pôn-sờ là trang để nó ngắm chim chứ còn sao nữa? Dạo này nó thích chim lắm.
À, ra thế. Nàng lên thành phố học đã được 3 tháng. Ở đấy không có nhiều cây cối, nên không có tiếng chim hót như ở dưới quê. Có lẽ nàng nhớ nhà, nhớ tiếng chim hót nên nàng lên mạng In-tơ-nét để xem chim.
...
Tôi là một anh bảo vệ đẹp trai, tốt tính, ngây thơ (và trong trắng), làm cho một công ty bao bì gần chỗ nàng trọ. Tôi và nàng cùng quê với nhau. Biết tin nàng lên thành phố nhập học, tôi cũng bỏ luôn Bán hàng đa cấp để xin đi làm bảo vệ gần chỗ nàng ở, cũng là tiện cho việc thăm nuôi nàng.
Hôm nay tôi làm ca tối nên chiều nay tôi quyết định sẽ đến thăm nàng. Tất nhiên là tôi không đi người không rồi. Biết nàng thích chim nên tôi đi tìm mua cho nàng ngay một con chim. Anh chủ bán chim thấy tôi đến liền ríu rít mời chào:
- Bác xem chim đi! Xem rồi mua vài con về chơi. Chim của em cứng cáp, khỏe mạnh lắm!
Tôi ậm ờ:
- Anh có con chim nào biết nói không?
- À, có. Đấy là con sáo. Đây! Chim biết nói đây ạ!
Nói rồi anh giới thiệu cho tôi một giống chim nhỏ nhỏ, đen đen.
- Chỉ cần nói một từ nào đó lặp đi lặp lại nhiều lần. Nó sẽ bắt chước theo.
- Vâng! Anh gói cho em một con.
Anh chủ chim dùng tấm vải đỏ phủ lên lồng chim và dặn tôi cứ xách về đến nhà rồi mới bỏ ra.
Tôi hí hửng xách lồng chim đến chỗ nàng trọ. Chắc nàng sẽ bất ngờ lắm.
Tôi đến gặp nàng, nàng đang ngồi nghịch điện thoại trước cửa. Thấy tôi, nàng chào:
- Anh lại đến chơi ạ!
Tôi tươi cười rạng rỡ:
- Ừ! Anh nhớ em nên anh đến thăm. Mà hôm nay anh không đi người không đâu nhé! Anh có quà cho em này!
Nói rồi tôi giơ lồng chim (vẫn đang phủ vải đỏ) ra trước mặt nàng. Nàng nheo mày:
- Lại buồng chuối dưới quê nữa phải không ạ?
- Không! Chim chứ không phải chuối. Bao nhiêu sức của anh dồn hết vào đây đấy!
- Anh nói bậy bạ gì đấy? - Nàng bĩu môi.
Tôi liền nhấc tấm vải đỏ ra:
- Tèn ten! Tặng em chú chim nhỏ xinh xinh.
Nàng lại nheo mày:
- Chim á? Sao anh lại tặng em chim?
- Hôm trước Hương nói dạo này em thích chim nên anh tặng chim. À, Hương đâu rồi em?
- Cái Hương em đuổi nó đi rồi.
- Sao lại đuổi?
- Cái tội hay tiết lộ bí mật quốc gia.
- Thế bây giờ em ở một mình à?
- Vâng!
- Thế thì tốt quá! À, anh treo chim ở đây nhé.
Tôi treo lồng chim ở ngay trước cửa phòng, rồi ngồi tâm sự với nàng.
- Chim này là chim quý. Em phải nâng niu, vuốt ve cẩn thận nhé!
- Vâng! Em biết rồi. À, mấy giờ rồi anh nhỉ?
- Mới có 5 giờ (chiều).
- Ơ! Muộn rồi. Anh về ăn cơm, tắm rửa đi. Tối còn đi làm.
- Vẫn sớm mà em!
- Sớm gì nữa? Anh còn phải cơm nước, rồi còn đi làm. Em thương anh, quan tâm anh nên em sợ anh bị muộn giờ lắm!
Tôi xúc động trước sự quan tâm của nàng và đành ra về lòng đầy lưu luyến.
Một tuần sau, đúng ngày đấy, giờ đấy, tôi lại lên thăm nàng. Con chim biết nói ngồi gật gù, ủ rũ trong lồng, chẳng buồn nhảy nhót như lúc tôi mới mua về. Tội nghiệp! Chắc nhớ tôi nên chim mới ỉu xìu như vậy. Đầu chim rũ xuống như là đang ngủ gật. Tôi thò ngón tay ấn nhẹ đầu chim, nó liền ngóc ngay đầu lên hót vang:
- Hàng về! Hàng về!
Tôi thì thầm với nó:
- Này sao lại "hàng về"? Phải là "có khách" chứ.
Con chim bé nhỏ đáp lại:
- Thịt ghẹ! Thịt ghẹ!
Tôi quay sang hỏi người yêu:
- Em ở trọ mà cũng ăn uống đầy đủ nhỉ? Ăn hẳn ghẹ cơ.
Nàng lí nhí ậm ờ.
Phòng trọ chỉ có tôi với nàng. Đây là cơ hội tốt để tôi ngỏ lời:
- Em này...
- Dạ!
- Mình yêu nhau cũng khá lâu. Hay là bây giờ em cho anh cầm tay một cái nhé!
- Không được đâu ạ! Mẹ em bảo "Nam nữ thọ thọ bất tương thân". Chưa là vợ chồng, chưa được đụng chạm nhau.
Tôi không buồn. Ngược lại, rất vui là đằng khác. Nàng đúng chất gái ngoan, là hình mẫu lý tưởng mà tôi chưa từng dám mơ.
Chúng tôi tâm sự với nhau một lúc rồi chia tay ra về để tôi tắm rửa, cơm nước và đi làm.
...
Đã hơn một tháng tôi chưa được gặp nàng. Hơn một tháng qua, lịch làm việc của tôi dày đặc. Hôm nay, nhân ngày sếp bị ốm, anh em chúng tôi tổ chức đình công. Tôi lại nhớ đến nàng, vì vậy chiều nay tôi lại lên thăm nàng.
Lần này, nàng đón tiếp tôi nhiệt tình lắm. Ý tôi là nhiệt tình hơn mấy lần trước. Chắc lâu không được gặp tôi nên nàng nhớ:
- Tình yêu của em! Em nhớ anh chết đi được.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật:
- Thế cho anh cầm tay nhé!
- Vâng! Hai bàn tay đây. Anh thích cầm tay nào? - Nàng đưa hai bàn tay ra, úp lòng bàn tay xuống.
- À, khoan đã. Anh muốn xem chim của anh. Nó đâu rồi hả em?
Mặt nàng xị ra, chỉ tay về phía lồng chim: vẫn treo ở chỗ cũ, nhưng lại phủ tấm vải đỏ lên trên.
- Sao em lại phủ vải lên thế này? Như thế nó làm sao hót, làm sao nói được?
Tôi tiến lại phía lồng chim, nhấc tấm vải đỏ ra. Con chim thấy ánh sáng, nhảy nhót, hót ríu rít:
- Ứ ứ ứ... Mạnh nữa đi anh! Mạnh nữa đi anh! Ứ ứ ứ...
Tôi chợt nhớ ra lời của anh chủ bán chim:
- Chỉ cần nói một từ nào đó lặp đi lặp lại nhiều lần. Nó sẽ bắt chước theo.

Suýt bị cắt của quý

Suýt bị cắt 'của quý'Nửa đêm trong phòng ký túc xá mọi người không hiểu tại sao một thằng cứ cầm con dao đi khắp phòng sờ soạng "của quý" của mọi người rồi về giường ngủ tiếp.

Sáng hôm sau một đứa hỏi:

- Đêm qua mày làm gì đấy?

- Tao có làm gì đâu, chỉ mơ thấy đi hái dưa chuột mà gặp toàn quả héo!


Bộ ngực lớn nhất

Hằng năm, ở nước nọ đều tổ chức cuộc thi "Người phụ nữ có bộ ngực lớn nhất", nhưng cái khó của cuộc thi là các thí sinh không được để lộ bộ ngực của mình mà chỉ thể hiện bằng lời nói.

Thí sinh đầu tiên bước ra nói:

- Tôi không mặc vừa bất cứ món nào của tất cả các hãng đồ lót.

Cô thứ hai:

- Tôi thường nằm... ngửa và cho con bú qua nách.

Cô thứ ba mặc áo mưa chậm chạp lê từng bước ra:

- Thưa ban giám khảo, tôi tắm vòi hoa sen chưa bao giờ… ướt chân!




Một cốt chuyện đơn giản:
"Cô gái tỏ tình với chàng trai".
* Viết theo hướng chuyện tình lãng mạn, cảm động:
...
Nàng đứng trước mặt chàng, đôi bàn tay mềm mại nắm lấy đôi bàn tay chai sạn. Nàng nói:
- Em muốn nói với anh một điều rằng... - Nàng ngập ngừng phút chốc - Rằng...Em yêu anh.
Chàng không tin vào tai mình. Vậy là chàng đã được yêu. Điều mà chàng mong đợi cuối cùng cũng đến. Con tim chàng dường như đang nhảy múa loạn xạ. Phải rồi: Chàng đã và đang được yêu.
Chàng ôm nhẹ lấy nàng:
- Ngốc ạ! Sao lại "cọc đi tìm trâu" thế này? Anh đồng ý rồi đấy...
...
*Viết theo hướng hài hước, trào phúng:
...
Thị vừa uống hết lon bia thì hắn đến. Hắn rướn cặp lông mày nhìn thị:
- Em hẹn anh có việc gì đấy?
Thị tiến đến, đứng trước mặt hắn, cầm lấy đôi bàn tay mà hắn từng bốc đủ thứ để tự nuôi sống: Bốc gỗ, bốc gạch, bốc than, bốc đá... Thị nói thủ thỉ:
- Tao...à nhầm...em yêu anh. Yêu anh như chó yêu xương, như giường yêu chiếu, như điếu yêu thuốc lào... nếu con nào bảo yêu anh hơn em yêu anh thì chắc chắn là nó đang nói phét. Em muốn hét lên rằng: Dẫu cho anh có bị đứt dây chằng thì em vẫn yêu anh!
Hắn chết lặng trong khoảng 1 phút rưỡi. Một phút rưỡi ấy là thời gian để hắn cảm nhận. Hắn không ế. Đúng rồi: Hắn không có ế. Chỉ là do kinh tế hạn hẹp, với lại hắn không đẹp nên hắn trong trắng hơi lâu thôi. Tay của thị ấm quá. Thế mà bấy lâu nay cứ ngỡ là tay đàn bà rất lạnh chứ. Ấm lắm! Ấm như lúc hắn tự cho tay kẹp vào bẹn vậy.
Hắn ôm nhẹ lấy thị. Nhẹ thôi. Đủ để cho hai bộ ngực áp sát vào nhau. Hắn cười và nói:
- Thế mà chúng nó dám bảo loại như anh chỉ có chó nó lấy.




CHUYỆN PHŨ
...
Đang ngủ trưa, điện thoại bỗng đổ chuông. Tôi mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại, định ấn "im lặng" thì chợt dừng lại. Đó là số điện thoại của nàng. Tôi "A lô" bằng giọng ngái ngủ.
- Anh à! Anh qua đón em đi. Có việc gấp!
Tôi bật dậy. Mặc vội cái quần dài rồi phóng xe đến nhà nàng.
Nàng bảo tôi đưa nàng đến quán Cafe A rồi lên xe. Ngồi sau tôi, nàng tỉ tê tâm sự:
- Cái Linh với cái Hương rủ em đi Vincom. Chúng nó hai đứa một xe. Em không biết đi xe máy nên em muốn ông xã của em đưa đi cho tình cảm. Ông xã đến quán Cafe A đi. Chúng nó đang đợi ở đấy.
Đến quán Cafe A, chúng tôi gặp nhau. Nàng giới thiệu tôi với hai người bạn:
- Đây là người yêu tao, tên Hùng. - Nàng chỉ tay lần lượt về phía hai người bạn - Còn đây là Linh và Hương, bạn em.
Cô Linh bỗng buột miệng nói:
- Người yêu mày lùn hơn mày hả?
Cô Hương vỗ đùi cô Linh cái "đét":
- Mày vô duyên thế! Mày không thấy cái Hoa nó đi giày cao gót à? - Rồi Hương ngó xuống nhìn chân chúng tôi - À, mà hôm nay nó đi giày bệt mà.
Tôi cười trừ, cùng nàng ngồi xuống.
Ba người họ: Hương, Linh và nàng trò chuyện rôm rả, buôn đủ các thứ chuyện trên trời dưới đất. Còn tôi thì ngồi im thin thít, dường như tự kỷ một mình vì chẳng ai thèm bắt chuyện.
Khoảng hai tiếng sau, họ dường như sực nhớ ra chủ đề chính của ngày hôm nay.
- Thôi chết! Đi Vincom thôi. Muộn bây giờ.
Ba người họ vội đứng lên, đi ra ngoài chỗ gửi xe. Tôi gọi chủ quán ra thanh toán tiền rồi hấp tấp chạy theo.
...
Thật đắng lòng! Hôm nay thang máy ở Vincom bị hỏng. Tất cả khách hàng đều phải đi bộ lên tầng. Nàng cằn nhằn:
- Đi bộ thì mỏi chết mất!
Tôi hiểu ý, liền cúi xuống, ngoái đầu ra đằng sau:
- Thế thì lên đây, anh cõng.
Nàng liếc nhìn hai người bạn, mỉm cười tỏ vẻ khiêu khích rồi nhảy tót lên lưng tôi.
Khi chúng tôi đang ở bậc thứ ba của cầu thang thì Hương và Linh đã lên đến hết bậc. Kết thúc bậc cuối cùng, nàng hỏi tôi nhẹ nhàng đầy vẻ quan tâm:
- Anh mệt không?
Tôi vừa thở vừa đáp:
- Hơ...hơ...phình phường thôi...hơ...
- Em biết với anh là quá bình thường mà. Thế thì anh cõng em đến chỗ chúng nó đi.
Nàng chỉ tay về phía Linh và Hương. Hai người họ đang ngắm nghía vài bộ quần áo ở một shop thời trang nữ.
Tôi cõng nàng đến chỗ Linh và Hương rồi thả nàng xuống. Nàng chọn một chiếc váy, ướm lên người rồi hỏi tôi:
- Anh ơi! Đẹp không?
- Ừ, đẹp! - Tôi trả lời qua loa.
- Nhưng em thấy cái tua rua này cứ làm sao ấy. Cho vào nhìn xấu mù.
Rồi nàng chọn chiếc váy khác:
- Thế cái này thì sao?
- Anh thấy cái tua rua này cứ làm sao ấy. Cho vào nhìn xấu mù.
- Làm sao là làm sao? Thế này mà anh bảo xấu. Đúng là chẳng có mắt thẩm mĩ gì cả.
Nàng chọn ra được ba bộ, đưa cho tôi cầm rồi đi cùng hai người bạn sang cửa hàng bán đồ lót. Tôi vội thanh toán tiền rồi xách đồ chạy theo.
Dạo vòng quanh Vincom, tầng trên, tầng dưới, gian trong, gian ngoài. Hai tay tôi nặng trĩu những đồ đạc của nàng vừa mua. À, cả của Linh và Hương gửi tôi cầm hộ nữa. Tôi thấy thật vô lý khi thấy hai người bạn của nàng, người thì chỉ mua một cái áo, người thì chỉ mua một đôi guốc trong khi nàng mua những sáu, bảy món đồ. Nàng cùng hai người bạn đi trước tôi một đoạn.
- Anh đi nhanh lên xem nào! Đàn ông con trai gì mà chậm rề rề! - Nàng ngoái lại quát...à nhầm...gọi tôi.
...
Đưa nàng về đến nhà. Nàng kiểm tra lại đồ đã mua ở Vincom.
- Thôi chết! Quên mất không mua máy là tóc rồi.
- Thôi, để lần sau mua. Anh thấy tóc em để bù xù thế này mới là mốt. - Tôi an ủi nàng.
- Thế vừa nãy anh lấy cả ba cái váy à?
- Ừ. Thì em đưa anh ba cái mà.
- Giời ạ! Hai cái kia xấu. Lẽ ra anh chỉ lấy cái màu tím, cái mà em bảo đẹp đấy!
- Ờ thì... Anh thấy đẹp mà.
- Đẹp cái con khỉ! Trông như bà già ấy! Anh đúng là đồ...thừa tiền. Đây! Anh đi mà mang về cho mẹ anh mặc.
Nàng dúi lại vào tay tôi hai chiếc váy. Tôi đành miễn cưỡng nhận.
Khoảng gần 6 giờ tối, tôi về đến nhà. Mẹ tôi đang vừa ngồi nhặt rau, vừa xem Tivi. Tôi đi đến chỗ mẹ, nhẹ nhàng hai tay đưa lên bịt mắt mẹ.
- Đố mẹ biết ai đấy.
Mẹ gỡ tay tôi ra, quay lại gõ vào đầu tôi một cái.
- Sư bố mày! Phim đang đến đoạn hay thì mày che mất.
Tôi giả vờ nũng nịu:
- Con có quà cho mẹ mà mẹ lại đánh con. Đã vậy cho mẹ nghỉ luôn.
Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu tôi:
- Ôi chết, mẹ lỡ tay. Mẹ xin lỗi. Thế cục cưng có quà gì cho mẹ nào.
Tôi lấy ra cái túi đựng hai chiếc váy đưa cho mẹ.
- Tèn ten. Quà của mẹ đây. Đảm bảo mẹ sẽ trông như "Hotgirl" khi mặc vào.
- Sư bố anh!
Mẹ nhận lấy cái túi, giở ra hai chiếc váy.
- Ối giời ơi, cái gì thế này? Tao năm mươi mấy tuổi đầu mà mày tặng hai cái váy ngắn đến bẹn thế này là ý gì? Hả? Hả? Hả thằng kia!
Tôi chạy tót lên phòng, đóng cửa lại. Nằm xuống giường, tôi lấy điện thoại ra. Có một tin nhắn từ chiều mà tôi chưa đọc. Đó là tin nhắn của thằng bạn thân:
"Mai là sinh nhật tao. Khoảng 4 giờ chiều mày nhớ đến nhà tao nhé! Nhớ dẫn cả người yêu đi đấy!"
Nghe đến cụm từ "Người yêu" là tôi nhớ ngay đến nàng. Tôi liền gọi ngay cho nàng:
- Em à, anh về đến nhà rồi. À, mai là sinh nhật thằng bạn anh. Nó bảo dẫn cả người yêu đến dự sinh nhật nó. Chiều mai em đi với anh nhé. Hứa là sẽ về trước 6 giờ.
Nàng trả lời:
- Thôi, em ngại lắm! Bạn anh chứ có phải bạn em đâu. Với lại các anh toàn rượu bia, em không thích!
_________________

Không có nhận xét nào:

Số lượt xem tháng trước

Bài đăng phổ biến

Bài đăng nổi bật

Shop hoa tươi Quận 1 (GIAO HOA NHANH)

Đà Lạt- xứ sở mộng mơ với biệt danh thành phố ngàn hoa là địa điểm lí tưởng mà nhiều người chọn đi du lịch. Đến đây ...